Ký sự Mộc Châu

Ký sự Mộc Châu

  Năm chiếc xe đang cố đuổi theo những giọt nắng cuối ngày, chạy trốn khoảng đen thời gian…

  Trên độ cao 1050m, khí hậu đã dần thay đổi, se lạnh đã bám chặt từng mảnh da. Nhưng dễ chịu, tưởng như nhầm lẫn khi nhìn chất đất ở Cao nguyên này, màu đỏ nâu, mà không nơi nào ở Vùng núi phía bắc có được. Vài giây trôi qua, thị giác bị đánh lừa, cứ ngỡ đang ở “vựa trái cây Long Khánh”. Hơn hết, màu xanh làm cho lòng người thêm bồn chồn, cái mệt dần tan biến, vẻ hoang sơ quyến rũ những đôi mắt.

 Xa xa… Trên những mỏm đá tai mèo, vài cô gái Thái trong bộ váy, dễ làm điêu đứng những tay lái. Vì đẹp, vì cuốn hút, có lẽ không phải… Mà là sự kết hợp lạ lùng, “váy dân tộc và quần bò”. Thời trang thảm họa đã lan tới đây, nơi xa xôi cách thủ đô hơn 200km. Và điều mong ước được ngắm người dân tộc mặc quần áo truyền thống không còn nữa. Không sao, google có hết.

Hoàng hôn, buông lơi tiếng chào từ biệt, lấp ló sau những ngọn núi, rực rỡ tô điểm cho núi rừng Tây bắc thêm thơ mộng. Những nương ngô trải dài tít tắp, phía xa xa, hàng cây mận xanh đẫm một màu. Tất cả như muốn nói lên sức sống tràn đầy, mà đất phì nhiêu nơi đây ban tặng. Vẫn là những hốc đá, nhưng không ai thấy sự khô cằn của Vùng Đông bắc. Vẫn là rừng đấy, nhưng đâu có trọc lóc như nơi xa cách đấy vài trăm km…

 Ký sự Mộc Châu

Toàn cảnh Mộc Châu với vẻ đẹp đơn sơ và mộc mạc

Rì rì… tiếng những chiếc xe leo lên con dốc cuối cùng trước khi đến Thị trấn Mộc châu. Và òa lên những tiếng! Nơi đây không để phụ lòng bao người không ngại xa xôi tìm đến. Những con bò sữa, không còn phải nhìn trong tranh vẽ, những đồi chè uốn lượn vòng cung, đồi thoai thoải nối tiếp nhau…Tất cả đang làm no tròn những con mắt.

  Mộc châu đấy! Tất cả cùng hét lên…

Buổi tối, khi màn đêm buông xuống, dễ nhầm tưởng cái se lạnh của mùa thu đang còn, dễ nhầm đến không khí của Miền đông xa xôi…

Căn nhà nhỏ trên lưng chừng đồi, cách trung tâm thị trấn 7km. Nơi mà tình người đang xua tan cái lạnh. Chẳng cần biết bạn ở đâu, họ vẫn nhiệt tình tiếp đón. Tất cả được cái đói thúc giục, đều lao nhanh vào bếp, háo hức ngửi mùi khói, mà đã từ rất lâu không còn. Dù đói, nhưng tất cả những tay lái đang trở thành đầu bếp, không ngại nấu một món cầu kỳ, đậm chất Đồng bằng. Món ăn phải tử tế, cho bõ công một ngày lặn lội, phải thiết đãi những con người Tây bắc bằng tất cả tài nghệ đã có. Mọi người quên tắm, ai tắm xong cũng không ngại mùi mỡ màng, khói bếp dính lấy cơ thể. Họ đều đang cố gắng nấu cho xong, để xua tan những tiếng âm ỉ của dạ dày.

tnvaconng004 Ký sự Mộc Châu

con người Mộc Châu chăm chỉ và cần cù làm rẫy chuẩn bị cho vụ mùa mới

     Hơn một giờ đồng hồ trôi qua, ba cô tiểu thư đang cố gắng nấu ăn, còn năm chàng trai loanh quanh, ăn vụng từng miếng, làm vướng chân…

  Bữa ăn tối hôm ấy, có hương vị ba miền. Đó là điều bất ngờ mà ba cô gái được coi là tiểu thư đem lại. Họ nhìn nhau, cười thật tươi, như tận hưởng thành quả. Bạn đã biết rồi đấy, ở nơi đâu trên đất miền bắc này, mỗi khi ngồi xuống bàn ăn, thứ không thể thiếu là mùi hương của men rượu nồng. Thứ mà để bắt đầu cho con người ta say tình, say nghĩa

 Từng giọt rượu ngấm sâu vào cái dạ dày nép quẹp. Chẳng có thứ gì để cho nó co bóp, bão hòa, ngoài chất lỏng. Nhưng có sao, các chàng trai đều đã quen với kiểu uống rượu như vậy, tất cả họ là những người phiêu du, bay đi khắp mọi phương trời…   Chẳng biết, chẳng thể nhớ…họ đã ăn xong như thế nào. Chỉ có điều lúc đấy họ biết rằng, kiếm bất kỳ một chỗ nào đó kín gió, ngả lưng, giấc ngủ sẽ tới…

Và đừng bắt họ nhớ thứ gì…

 Sáng sớm, sương mù giăng kín tầm mắt, phủ đầy cánh đồng su su, những cây mận ướt sương. Tây bắc là thế đấy, những cây phù hợp với khí hậu ôn đới tạo nên một Việt Nam đa dạng về trái cây và rau củ. Tỉnh dậy, vài ba người chẳng thể nhớ đêm qua đi ngủ lúc nào, vuỗi dăm ba con bọ cánh cam đang dính trên người, nơi đây thật nhiều loài vật này. Vươn vai, chào ngày mới, đợi chờ hành trình khám phá Mộc châu.

BANLANG 5125 1387946378 Ký sự Mộc Châu

sương mù Mộc Châu một sớm mai

Bắt đầu khám phá. Điểm đến chẳng thể quên trong kế hoạch, rừng thông Mộc Châu. Có gì ư? Ngoài những cây thông và hồ nước, hết. Nếu đơn giản như vậy, tôi đã quên nơi này. Nhưng hay ở chỗ, bạn nên xà vào vườn mận ngay cạnh, nghe ông cụ thở than về cuộc sống:

        -Thu nhập của cụ thấp lắm, không đủ sống, có 8 triệu một tháng thôi.

        -Cụ ơi, thu nhập của chúng con cao lắm, những 3 triệu một tháng cơ

        -Thế đấy. Chẳng có gì.

 Còn Hang dơi thì sao, mát mẻ đấy. Nhưng sao được gọi với cái tên như vậy? Mới nghe, cứ nghĩ sẽ có nhiều dơi lắm. Nếu bạn có ý định khám phá nơi này bằng việc kiếm tìm những đàn dơi, hãy từ bỏ suy nghĩ đấy nhé. Bạn sẽ chẳng thể tìm kiếm một con dơi nào cả. Đừng quên, đã đi đến Mộc châu, hãy tìm đến nơi này, khám phá vẻ đẹp khác.

hangdi4 Ký sự Mộc Châu

Hang Dơi mang một vẻ đẹp cổ kính với những nhũ đá nhiều màu sắc

 Nơi lãng mạn nhất của phải là Đồi chè trái tim? nơi mà câu chuyện tình nổi tiếng của ông chủ vườn chè này tạo nên. Ngoài ba mươi tuổi ông mới cưới vợ, món quà cưới ý nghĩa mà ông nghĩ ra là trồng chè thành hình trái tim, và xếp một chữ I LOVE YOU từ thứ cây đậm màu xanh. Người ta tìm đến miền đất xa xôi này, vì lạ lẫm, vì tò mò, họ muốn thấy những con người nơi đây có những tình yêu thật nồng cháy và lãng mạn…

 

6420271595 8c420982a2 chon eac01 Ký sự Mộc Châu

Đồi chè hình trái tim là một nơi đã minh chứng cho biết bao câu chuyên  tình yêu 

   Nhưng, nơi mà bạn sẽ chẳng thể quên, khi đến đó. Là khám phá Ngũ động Bản Ôn, những nguyên vẹn, hoang sơ, chứa đầy rẫy nguy hiểm sẽ cho bạn cảm giác mạnh, ấn tượng chẳng thể phai. Leo rừng, leo núi là thử thách đầu tiên, xuống động mà chưa được khai thác, thật kinh khủng với các nàng tiểu thư, nhưng đó là thứ cảm xúc tuyệt vời cho những chàng trai, cô gái ưa mạo hiểm. Cẩn thận nhé, động rất trơn, sơ sảy bạn sẽ trôi xuống đáy, và về miền xa thẳm rất nhanh đấy.

 Ký sự Mộc Châu

Chinh phục Ngũ Đông Bản Ôn cũng là một thử thách thú vi với bất cứ ai thích mạo hiểm

Trong chuyến hành trình, kỷ niệm khó mờ nhạt là đến đây, có những giọt mồ hôi rơi, cả nước mắt. Nhưng hãy tin rằng, nhóm chúng tôi sẽ chẳng để ai ở lại, tất cả đều giúp đỡ, cùng nhau bổ trợ để xua tan những khuyết điểm. Chẳng có ai phải đợi chờ ngoài cửa động, sợ không dám vào. Dù cho có phải hy sinh đôi dép để người kia đi lại dễ dàng, dù cho phải lấy đôi chân làm bệ đỡ cho bàn chân khác dẵm lên. Mặc những viên sỏi nhỏ là kẻ thù của bàn chân trần, ấy thế mà vẫn vui. Tất cả đều đến cuối hành trình. Đều mang trong mình những cảm xúc khác nhau để giữ lại cho tới khi về nhà.

  Là thế đấy, phượt là cảm nhận quá trình, càng khổ càng cần sự tương trợ, thế mới là những chuyến đi.

 Thời gian trôi thật nhanh, chẳng mấy chốc phải lưu luyến rời xa ngày mới. Họ lại tìm thật nhanh, tới ngôi nhà đậm chất tình người, lại lao nhanh vào bếp lửa, chuẩn bị một bữa tối hoành tráng, như một lời chia tay. Những chàng trai lại được dịp nâng chén say men, lưu luyến chẳng muốn rời xa chốn này.

1289313885 703467db Ký sự Mộc Châu

Hoàng hôn buông xuống, một ngày khám phá Mộc Châu thật tuyệt với nhiều ý nghĩa

  Mộc châu đấy, mượn hai chữ của một vị tiền bối để mỗi khi nhắc tới nơi này.

  “Nên đi”.

Nguồn: intrernet

 

 

 

 

 



BÌNH LUẬN, ĐẶT CÂU HỎI?